Cuộc sống

Chào mọi người ! Hôm nay gia đình Kiệt lại xãy ra chuyện. Mẹ Kiệt đã mắng em gái rất nặng lời vì em làm sai việc mẹ dặn và sai rất nhiều lần. Kiệt đã nhận ra rằng vì sao một chuyện nhỏ như thế mà em gái lại sai nhiều lần như thế không sửa được. Vì Mẹ Kiệt đã mắc một sai lầm trong giao tiếp đó là CHỈ TRÍCH. 

Chúng ta không nên chỉ trích và phê phán người khác, vì đó là hành động vô bổ, nó chỉ gay ra thái độ chống đối và bào chữa. Thay vào đó chúng ta nên nhỏ nhẹ, điềm tĩnh dùng từ ngữ có tính khích lệ, quan tâm và phân tích cho người đối diện hiểu là họ không đúng ở chổ nào, nếu cứ tiếp tục như thế sẽ dẫn tới hậu quả j, sau đó đưa ra lời động viên hoặc phần thưởng. 

” Đừng chỉ trích họ. Vì rất có thể, chúng ta cũng sẽ hành xử như thế trong những hoàn cảnh tương tự ” Abraham Lincoln.

Trong môi trường làm việc chúng ta đừng bao giờ chỉ trích, chữi mắng nhân viên vì như vậy sẽ làm tụt cảm xúc của họ gây ảnh hưởng tới công việc hoặc họ sẽ phản cảm và cố ý làm sai khi chúng ta không có mặt. Như vậy dù chúng ta có đuổi việc họ đi nữa thì vẫn gây tổn thất cho chúng ta. 

Khi tôi còn làm part time ở xưởng trái cây xuất khẩu, anh chủ xưởng người bắc không bao giờ chữi nhân viên dù họ có làm sai quy trình nhiều lần cùng lắm thì anh ấy chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng hoặc khi lỗi qua nghiêm trọng nhiều lần mới cho nghỉ việc. Có lần tôi hỏi anh ấy tại sao lạ vậy, anh kể: Trước đây anh cũng thường xuyên ép buộc, chỉ trích và la mắng nhân viên. Hầu như chẳng bao giờ anh có thái độ dịu dàng cả. Nhưng sau khi nghiên cứu các vấn đề trong quản lí và giao tiếp anh đã nhận ra rằng cách quản lí của mình là sai, anh đã thay đổi hoàn toàn và mọi việc hơn cả anh tưởng tượng mọi người làm việc rất hăng hái và đoàn kết, các lỗi khi xưa thường mắc phải đã giảm đáng kể thậm chí là không xãy ra.

Anh kể lại rằng :” Trước đây khi đến xưởng mọi người luôn né tránh anh, khi anh đi xem xét công việc thì họ né tránh ánh mắt của anh không khí làm việc rất áp lực. Nhưng bây giờ mọi người rất nhiệt tình với anh, nói chuyện chia sẻ công việc rất thoải mái.”.

Và thế, trong gia đình cũng vậy chúng ta không nên chỉ trích, thậm chí đánh đập con trẻ khi nó mắc sai lầm, lúc đó có lẻ chúng ta rất nóng giận nhưng hãy cố gắng kiềm chế tìm lời lẻ thật quan tâm để tìm hiểu lí do và phân tích cho chúng hiểu. 


Tôi có một người bạn cùng xóm tên Đ. Nhà bạn Đ rất nghèo, nhà có 5 anh em, bố bạn phải đi làm xa để kiếm tiền, ba người anh của Đ phải nghỉ học sớm để theo cha đi làm. Đ và em gái còn đi học và ở nhà với mẹ, mẹ Đ thì làm thuê đủ việc để trang trải cuộc sống hằng ngày. Năm Đ học cấp hai, bạn ấy mê game online, dùng tất cả tiền có được để chơi game. Hôm ấy, mẹ Đ vô tình bắt gặp Đ đang đi vô tiệm game và gọi bạn về, trên đường về nhà Đ cứ nghĩ là mình sẽ bị mẹ mắng rất to hoặc thậm chí là bị đánh bầm người. Nhưng khi về tới nhà Đ lại thấy mẹ ngồi trên ghế và khóc rất nhiều, Đ lao lại ôm mẹ và nói xin lỗi, mẹ đã khuyên bạn ấy : ” Con đừng chơi game hãy chuyên tâm học tập, nhà mình không có điều kiện như người khác, tiền để con đi học và tiêu hằng ngày là tiền tiết kiệm mà bố con và 3 anh phải đi làm xa cực khổ mới có. Con làm vậy không thấy có lỗi với mọi người trong nhà sao”. Đó là lời Đ kể khi tôi hỏi cậu ấy sao lại nghỉ game vậy. 

Tôi cũng xin kể các bạn nghe một câu chuyện tương tự nhưng lại trong một hoàn cảnh khác : Tôi có một người em họ hàng tên là H, gia đình H thì khá giả có đất trồng thanh long và chăn nuôi. H bắt đầu chơi game vào năm đầu cấp 2 bị gia đình phát hiện, bị cô chú tôi lôi về nhà và đánh chửi rất nặng, từ khi đó H được gia đình đưa đón hằng ngày, đi học nhóm thì bị canh thời gian rất nghiêm. Nhưng vất không tránh khỏi việc H vẫn luồng lách chơi game được, đến năm lớp 9 em ấy đã nghỉ học. 

Thế đấy có thể dễ dàng tìm thấy vô số thất bại do tính hay chỉ trích của con người. 

Bài viết của mình xin tạm dừng ở đây. Các bạn có ý kiến gì hoặc góp ý để việc viết blog của mình trở nên hoàn thiện hơn xin hãy comment phía dưới dùm mình nhé.

 Goodnight my family ! 

Thời trang

Chào các bạn, Kiệt mới về tới nhà, hôm nay cũng như thường lệ chúng ta cùng xem những bộ thời trang này nhé, link cửa hàng mình để bên dưới video :

https://www.facebook.com/zalo0977254995/
https://www.facebook.com/missnhungshop

https://www.facebook.com/Hueph11
https://www.facebook.com/ngocnhi.cao.50
https://www.facebook.com/zalo0977254995/

Sách

Chào mọi người, thật ra thì hôm nay Kiệt có rất nhiều chuyện để kể cho các bạn nghe nhưng mình mạn phép gác lại để chia sẻ một bài viết mà cá nhân mình cảm thấy rất xúc động khi đọc được nó. Bài viết này được xuất bản lần đầu trong tờ báo People’s Home Journal. Nào chúng mình cùng xem nhá. 
                  CHA ĐÃ QUÊN 

                   W.Livingston Larned  

Con trai yêu quý, con hãy nghe những lời ân hận của cha đây. Cha đã lẻn vào phòng con khi con đang chìm vào giấc ngủ trẻ thơ. Nhìn kìa, một tay con đặt dưới gò má, những lọn tóc gung đẫm mồ hôi bám chặt vào vầng trán ẩm ướt. Chỉ cách đây vài phút thôi, khi cha ngồi trong phòng đọc sách và xem lại bài viết của mình, nỗi hối hận chợt dâng ngập hồn cha. Và cha đã chạy ngay đến phòng con để nói lời xin lỗi.            

Con ơi, cha đã tức giận, quát mắng khi con cầm khăn lau mặt qua quýt trong lúc thay quần áo đi học, lúc con để đôi giày dơ bẩn hay thấy con vứt vật dụng lung tung trong nhà.         

Cha luôn chăm chăm nhìn thấy toàn lỗi lầm của con. Buổi sáng cha thấy con không ngăn nắp khi ngủ dậy, lại còn ăn uống vội vàng và lấy một lúc quá nhiều thức ăn vào đĩa. Vì chỉ nhìn thấy lỗi lầm nên khi con chào cha xin phép ra ngoài chơi, cha chỉ cau mày và trả lời cộc lốc không chút thiện cảm: ” Hừm ! Liệu mà về sớm đấy!”.         

Buổi chiều, cha cũng tức giận với những sơ suất của con. Khi thấy đôi cớ của con rách, cha đã làm con phải mất mặt trước bạn bè khi lôi con về nhà. Con thật sự đã làm cha rất giận dữ vì đã không tiết kiệm, không chịu giữ gìn những món đồ mà cha đã phải vất vả làm việc và dành dụm mua cho con. 

Khi cha đang đọc báo, con rụt rè bước tới ngước nhìn cha với ánh mắt ngây thơ trong sáng, cha lại quát lên: ” Mày muốn cái gì?”. Và trái tim cha đã xúc động biết dường nào khi con chỉ im lặng chạy đến, vòng đôi tay bé bỏng ôm cổ cha thật chặt với tất cả yêu thương trìu mến rồi lại chạy biến thật nhanh ra ngoài.         

Con thương yêu!         

Con có biết không, tờ báo đã rời khỏi tay cha trong yên lặng và một nỗi sợ hãi lẫn đau xót nghẹn ngào xâm chiếm cõi lòng cha. Cha đã làm gì thế này? Cha đã biến mình thành một người cha suốt ngày chỉ xăm xoi tội lỗi của con mình. Một người cha chỉ toàn tìm kiếm những cái xấu của con để chê trách – và đây lại là phần thưởng mà cha dành cho con như là một đứa trẻ ư? Cha chỉ muốn con phải thế này thế nọ, cha chỉ muốn con phải cư xử như người lớn. Cha đã đo con bằng cây thước dành cho một người trưởng thành, bằng cả những năm tháng tuổi đời và sự trải nghiệm già dặn của cha.         

Con yêu của cha!          

Trong khi cha nhìn con bằng đôi mắt già cỗi và muộn phiền, đầy thành kiến, soi mói ấy, cha chẳng thèm biết đến những cái tốt, điều hay và sợ chân thành, hồn nhiên trong tư chất của con. Trái tim nhỏ bé của con nồng ấm và to lớn như ánh rạng đông đang tặng bao tia nắng ấm cho những ngọn đồi bao la. Con đã hồn nhiên lao vào hôn chúc cha ngủ ngon mà không hề vướng bận việc cha đã la mắng con cả ngày và hằng học với con vì những lý do không chính đáng.         

Con thương yêu!          

Cha không thể đợi thêm được nữa. Cha phải nhanh chóng bước đến bên con, quỳ xuống cạnh chiếc giường nhỏ bé và nhìn gương mặt thơ ngây của con trong giấc ngủ với một niềm ân hận vô cùng.           

Có thể, con còn quá bé bỏng để hiểu những cảm xúc đang tràn ngập lòng cha. Cha hứa với con, ngay từ giây phút này, cha sẽ trở lại là người cha đích thực và luôn biết trân trọng tình yêu của con ngay cả trong những giây phút nóng giận bừng bừng. Cha sẽ là người bạn trung thành của con, sẽ đau khổ khi con gặp bất hạnh, sẽ cười vui khi con gặp may mắn, sung sướng. Cha sẽ cắn chặt môi để không thốt ra những lời gắt gỏng mỗi khi con quỷ giận dữ trổi dậy trong lòng cha. Cha sẽ tự bảo mình rằng con vẫn còn bé bỏng.

Ôi, hình như cha đã nhìn đứa con thơ dại của cha như nhìn một con người trưởng thành thực sự. Giờ đây, nhìn con cuộn mình trong chăn và mệt mỏi ngủ yên trên chiếc giường bé xíu, cha chợt nhận ra rằng con chỉ là một đứa trẻ thơ ngây. Sáng sáng, con vẫn nũng nịu trong vòng tay rìu mến của mẹ. Mái tóc tơ mềm mại của con còn vướng víu trên bờ vai mẹ, cần được che chở trong cảm giác được yêu thương. Vậy mà, cha đã đòi hỏi ở con quá nhiều…                   

************* 

 ( Trích trong ĐẮC NHÂN TÂM 

Goodnight my friends !

Sách

” Ước nguyện trong lành ắt thành sự thật”. 

Đây là tên quyển sách đầu tiên mình mua và đọc, và chính quyển sách đó sẽ tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để mình tự tin thực hiện ước mơ, cũng như bắt đầu viết blog hằng ngày như bây giờ. 

Ai trong mỗi chúng ta cũng đều có ước mơ, dù ước mơ đó có huyễn vong hay bình thường. Nhưng có người dám thực hiện ước mơ đó và có người chấp nhận sự an bài của số phận không thực hiện ước mơ của mình vì không đủ khả năng hay một lí do nào khác. 

Mình xin sơ lược nội dung của quyển sách : Đây là cuốn sách nói lên quá trình giác ngộ của tác giả Hisatsugu Ishida Từ một người chỉ có bằng trung học và mức thu nhập thậm chí không đủ sống, hoàn cảnh ấy kéo dài nhiều năm liền. Và rồi tác giả đã không chấp nhận số phận đã nghỉ việc, du lịch tự túc, giác ngộ rồi thực hiện được ước mơ trong 100 ngày. Tại sao lại có thể như vậy được chứ ? 

Thế nào là giác ngộ. Kiên trì là như thế nào và đến mức nào mới gọi là đủ. Sách còn giúp chúng ta nhận thức sâu sắc hơn về cái tôi trong xã hội. Sức mạnh của ý chí và tiềm thức…v..v.

Đã có rất nhiều người thực hiện được ước mơ theo cách đó, cũng như bản thân tôi đang kiên trì thực hiện mỗi ngày. 

Cuối cùng Kiệt muốn nói với các bạn, khi các bạn không tìm ra được ước mơ của mình, không có mục đích sống để phấn đấu, bị lạc lối trên đường đời. Không biết làm cách nào để bức phá, bước ngoặc cuộc đời mình ở đâu ? Hãy mua cuốn sách này và đọc, làm được theo đó bạn sẽ thấy cuộc sống của mình sẽ thay đổi hoặc it nhất là khác xa với hiện tại, thậm chí tìm ra và thực hiện được ước mơ của mình. 

Goodnight my friends ! 

21/4/2020

Bắt đầu cho tất cả.

Chào mọi người tôi là Lê Tuấn Kiệt. Tôi là một người không giỏi về văn cũng như là một người mới biết về blog, tôi có đọc một quyển sách và tác giả nói bạn có thể bắt đầu học giao tiếp bằng cách viết blog. Đó là lí do tôi có mặt ở đây.

Cách hành văn của tôi khá vụng nên mọi người thông cảm và góp ý giúp Kiệt nhé.

Kiệt thì thường viết về cuộc sống xung quanh và những điều Kiệt tâm đắc trong cuộc sống.

Chào mừng các bạn đến với cuộc sống của Kiệt. Hì. post

Design a site like this with WordPress.com
Get started