Chào mọi người ! Hôm nay gia đình Kiệt lại xãy ra chuyện. Mẹ Kiệt đã mắng em gái rất nặng lời vì em làm sai việc mẹ dặn và sai rất nhiều lần. Kiệt đã nhận ra rằng vì sao một chuyện nhỏ như thế mà em gái lại sai nhiều lần như thế không sửa được. Vì Mẹ Kiệt đã mắc một sai lầm trong giao tiếp đó là CHỈ TRÍCH.

Chúng ta không nên chỉ trích và phê phán người khác, vì đó là hành động vô bổ, nó chỉ gay ra thái độ chống đối và bào chữa. Thay vào đó chúng ta nên nhỏ nhẹ, điềm tĩnh dùng từ ngữ có tính khích lệ, quan tâm và phân tích cho người đối diện hiểu là họ không đúng ở chổ nào, nếu cứ tiếp tục như thế sẽ dẫn tới hậu quả j, sau đó đưa ra lời động viên hoặc phần thưởng.
” Đừng chỉ trích họ. Vì rất có thể, chúng ta cũng sẽ hành xử như thế trong những hoàn cảnh tương tự ” Abraham Lincoln.
Trong môi trường làm việc chúng ta đừng bao giờ chỉ trích, chữi mắng nhân viên vì như vậy sẽ làm tụt cảm xúc của họ gây ảnh hưởng tới công việc hoặc họ sẽ phản cảm và cố ý làm sai khi chúng ta không có mặt. Như vậy dù chúng ta có đuổi việc họ đi nữa thì vẫn gây tổn thất cho chúng ta.
Khi tôi còn làm part time ở xưởng trái cây xuất khẩu, anh chủ xưởng người bắc không bao giờ chữi nhân viên dù họ có làm sai quy trình nhiều lần cùng lắm thì anh ấy chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng hoặc khi lỗi qua nghiêm trọng nhiều lần mới cho nghỉ việc. Có lần tôi hỏi anh ấy tại sao lạ vậy, anh kể: Trước đây anh cũng thường xuyên ép buộc, chỉ trích và la mắng nhân viên. Hầu như chẳng bao giờ anh có thái độ dịu dàng cả. Nhưng sau khi nghiên cứu các vấn đề trong quản lí và giao tiếp anh đã nhận ra rằng cách quản lí của mình là sai, anh đã thay đổi hoàn toàn và mọi việc hơn cả anh tưởng tượng mọi người làm việc rất hăng hái và đoàn kết, các lỗi khi xưa thường mắc phải đã giảm đáng kể thậm chí là không xãy ra.
Anh kể lại rằng :” Trước đây khi đến xưởng mọi người luôn né tránh anh, khi anh đi xem xét công việc thì họ né tránh ánh mắt của anh không khí làm việc rất áp lực. Nhưng bây giờ mọi người rất nhiệt tình với anh, nói chuyện chia sẻ công việc rất thoải mái.”.

Và thế, trong gia đình cũng vậy chúng ta không nên chỉ trích, thậm chí đánh đập con trẻ khi nó mắc sai lầm, lúc đó có lẻ chúng ta rất nóng giận nhưng hãy cố gắng kiềm chế tìm lời lẻ thật quan tâm để tìm hiểu lí do và phân tích cho chúng hiểu.
Tôi có một người bạn cùng xóm tên Đ. Nhà bạn Đ rất nghèo, nhà có 5 anh em, bố bạn phải đi làm xa để kiếm tiền, ba người anh của Đ phải nghỉ học sớm để theo cha đi làm. Đ và em gái còn đi học và ở nhà với mẹ, mẹ Đ thì làm thuê đủ việc để trang trải cuộc sống hằng ngày. Năm Đ học cấp hai, bạn ấy mê game online, dùng tất cả tiền có được để chơi game. Hôm ấy, mẹ Đ vô tình bắt gặp Đ đang đi vô tiệm game và gọi bạn về, trên đường về nhà Đ cứ nghĩ là mình sẽ bị mẹ mắng rất to hoặc thậm chí là bị đánh bầm người. Nhưng khi về tới nhà Đ lại thấy mẹ ngồi trên ghế và khóc rất nhiều, Đ lao lại ôm mẹ và nói xin lỗi, mẹ đã khuyên bạn ấy : ” Con đừng chơi game hãy chuyên tâm học tập, nhà mình không có điều kiện như người khác, tiền để con đi học và tiêu hằng ngày là tiền tiết kiệm mà bố con và 3 anh phải đi làm xa cực khổ mới có. Con làm vậy không thấy có lỗi với mọi người trong nhà sao”. Đó là lời Đ kể khi tôi hỏi cậu ấy sao lại nghỉ game vậy.
Tôi cũng xin kể các bạn nghe một câu chuyện tương tự nhưng lại trong một hoàn cảnh khác : Tôi có một người em họ hàng tên là H, gia đình H thì khá giả có đất trồng thanh long và chăn nuôi. H bắt đầu chơi game vào năm đầu cấp 2 bị gia đình phát hiện, bị cô chú tôi lôi về nhà và đánh chửi rất nặng, từ khi đó H được gia đình đưa đón hằng ngày, đi học nhóm thì bị canh thời gian rất nghiêm. Nhưng vất không tránh khỏi việc H vẫn luồng lách chơi game được, đến năm lớp 9 em ấy đã nghỉ học.

Thế đấy có thể dễ dàng tìm thấy vô số thất bại do tính hay chỉ trích của con người.
Bài viết của mình xin tạm dừng ở đây. Các bạn có ý kiến gì hoặc góp ý để việc viết blog của mình trở nên hoàn thiện hơn xin hãy comment phía dưới dùm mình nhé.
Goodnight my family !


